GẶP ĐÚNG NGƯỜI, ĐỜI LÊN HƯƠNG - THẬT ĐÚNG VỚI SUSHI QUÁ MỌI NGƯỜI Ạ!
Nếu còn nhớ SUSHI thì chắc mọi người cũng biết em đã ở Sân khá lâu. Đúng lúc mẹ Vân muốn đón em về thì SUSHI lại đang bị nấm nhẹ. Nhưng điều đó cũng không làm mẹ Vân thay đổi quyết định nhận nuôi em.
Trộm vía giờ SUSHI mịn màng hẳn, nhan sắc lên hương vù vù, nhìn đẹp trai hơn ngày xưa rất nhiều.
Thế nhưng quân tử trả ơn như thế nào thì chưa biết, còn SUSHI lại chọn cách báo đáp mẹ Vân bằng… sự hài hước và vô tri.
Đầu tiên phải kể đến danh hiệu chiến thần kỳ thị khay vệ sinh. Đón về mấy tháng trời rồi nhưng em vẫn đam mê bộ môn ị bậy. Khay vệ sinh có xịn sò đến mấy thì SUSHI cũng "nói không" một cách vô cùng dứt khoát và lạnh lùng. Thế nhưng cứ được dắt ra gốc cây hay bụi lá chuối là cậu chàng hớn hở giải quyết ngay, vừa ngắm cảnh vừa tận hưởng thiên nhiên. Đúng là một chàng trai hướng về thiên nhiên, thích sự mộc mạc và hoang dã.
Chưa hết, SUSHI còn là bá chủ bàn ăn chính hiệu. Mang tiếng là chó mới nhưng thần thái thì chẳng khác gì chủ nhà. Đến giờ ăn là bật ngay chế độ máy ủi, ăn sạch phần mình rồi còn tranh thủ "xin đểu" cả phần của anh Sơri. Ăn như thể chưa từng được ăn bao giờ, khiến mẹ Vân chỉ biết vừa thương vừa cạn lời.
Bù lại cả loạt "chiến tích" ấy thì SUSHI lại là một đại sứ thân thiện siêu đáng yêu. Em đặc biệt quấn trẻ con, cứ ở đâu có các bé là ở đó có một cậu chàng vẫy đuôi tíu tít xin nhập hội. Em cũng mê đi chơi vô cùng, chỉ cần nghe tiếng dây dắt hay biết sắp được ra ngoài là hai mắt sáng rực, háo hức không giấu nổi.
Ngoài đồ ăn thì niềm đam mê lớn nhất của SUSHI chính là… gấu bông của chị Dâu Tây. Ngày nào cũng thấy cậu chàng tha hết em gấu này đến em gấu khác đi khắp nơi rồi ngồi gặm nhấm một cách đầy suy tư và mãn nguyện. May mà chị Dâu Tây lại thương em lắm, gấu bông bị "mượn" suốt cũng chẳng khóc, chẳng giận, thậm chí còn vui vẻ nhường đồ chơi cho cậu em út vô tri này.
Theo chia sẻ của gia đình, nuôi SUSHI đúng là một trải nghiệm vừa khóc vừa cười. Dù vẫn còn hơi bướng và hơi "báo" một chút, nhưng với tình yêu thương của mẹ Vân và cả gia đình, chắc chắn cậu chàng sẽ sớm trở thành một "bé ngoan" thôi.
Có lẽ không phải vì SUSHI đáng yêu nên mới được yêu thương, mà chính tình yêu của mẹ Vân, chị Bi và anh Bob đã khiến em trở thành một cậu bé khỏe mạnh, vui vẻ và đáng yêu như hôm nay.
Cảm ơn mẹ Vân, chị Dâu Tây và anh Sơri đã yêu thương, kiên nhẫn và dành cho SUSHI một mái nhà đúng nghĩa. Chúc gia đình mình sẽ còn thật nhiều những khoảnh khắc vừa khóc vừa cười bên cậu chàng "báo thủ" nhưng vô cùng đáng yêu này.