Có lẽ MIÊN vẫn đang nhớ một người. Nhưng em đâu biết rằng, người ấy đã chẳng còn trên cõi đời này nữa!...
MIÊN gần như lúc nào cũng lặng lẽ ngồi trên tầng hai của căn nhà gỗ ấy. Dù ngoài sân đang rộn ràng, có khách ghé thăm hay các bạn ríu rít nô đùa, em vẫn chỉ lặng lẽ ở lại góc quen thuộc của mình. Qua những khe gỗ nhỏ, đôi mắt tròn xoe của em lặng lẽ nhìn ra khoảng sân phía trước, mang theo một nỗi buồn rất khó gọi thành tên.
Gần một năm trước, MIÊN cùng bốn người bạn về với chúng mình sau khi người chủ của các em không may qua đời đột ngột. Chỉ trong một ngày, cả thế giới quen thuộc của em bỗng thay đổi.
Có lẽ điều khác nhau nhất giữa con người và những chú chó là chúng ta biết sẽ có những cuộc chia ly không còn ngày gặp lại. Còn các em thì không. MIÊN đâu hiểu thế nào là mất đi mãi mãi. Em chỉ biết rằng, vào một ngày nào đó, người mình yêu thương nhất bỗng không còn xuất hiện nữa. Và em cứ thế đợi. Thế nhưng, người ấy đã rời khỏi thế gian này, nên sẽ chẳng bao giờ có thể trở về nữa.
Phần lớn thời gian, em chỉ thích ngồi trong căn nhà nhỏ của mình, lặng lẽ nhìn ra bên ngoài. Nếu có ai chủ động đến gần, MIÊN sẽ ngoan ngoãn ngồi yên, khẽ quẫy chiếc đuôi nhỏ để đón nhận những cái vuốt ve. Em không hề sợ người, cũng không từ chối yêu thương. Chỉ là em chưa thể mở lòng với một ai khác.
Mỗi lần bắt gặp ánh mắt của MIÊN sau những khe gỗ, chúng mình lại tự hỏi, liệu trong trái tim bé nhỏ ấy có còn đang cất giữ hình bóng của người chủ năm nào hay không. Ánh mắt ấy vẫn luôn mang theo một niềm mong ngóng rất dịu dàng, như thể em vẫn tin rằng rồi sẽ có một ngày, người mình yêu thương sẽ quay lại đón mình về.
Chúng mình không mong MIÊN quên đi người chủ cũ. Những ký ức đẹp ấy xứng đáng được ở lại trong trái tim em. Chúng mình chỉ mong sẽ có một gia đình đủ dịu dàng và đủ kiên nhẫn để em nhận ra rằng, yêu thương không chỉ có một lần trong đời.
Nếu bạn sẵn sàng mở lòng đón MIÊN về nhà, hãy nhắn cho chúng mình nhé.
Hy vọng rồi sẽ có một ngày, cô bé poodle ấy sẽ không còn lặng lẽ ngồi sau những khe gỗ với ánh mắt buồn buồn nhìn ra khoảng sân nữa.
Hy vọng sẽ có một ngày, em cũng sẽ háo hức chạy về phía người đang mỉm cười gọi tên mình. Không phải người em đã chờ suốt quãng thời gian qua, mà là một người sẽ yêu em bằng cả trái tim trong quãng đường còn lại.