Em là KUN, một chú chó khoảng 11 tuổi và đang mắc bệnh tim mãn tính.
Em từng có gia đình. Từng được yêu thương và từng nghĩ rằng mình sẽ ở đó đến hết cuộc đời. Nhưng rồi khi tuổi già và bệnh tật ghé đến, em lại bắt đầu một hành trình mới.
Có lẽ người lớn luôn có những lý do riêng mà một chú chó như em không hiểu hết được. Em không trách ai cả, bởi em vẫn biết ơn những ngày tháng mình đã từng được yêu thương.
Hiện tại em đang sống ở Sân. Các anh chị đưa em đi khám, điều trị và chăm sóc mỗi ngày nên sức khỏe của em khá ổn định. Em vẫn thích được chạy trên bãi cỏ, thích ngắm nhìn mọi thứ xung quanh và luôn cảm thấy rất hạnh phúc mỗi khi được tự do rong chơi dưới nắng.
Các anh chị thường gọi em là một cậu bé hiểu chuyện. Có lẽ vì dù đang mải chơi đến đâu, chỉ cần các anh chị gọi là em sẽ chạy về ngay. Em biết thời gian của các anh chị không chỉ dành riêng cho em mà còn cho rất nhiều bạn khác đang chờ được chăm sóc, thậm chí có những bạn còn đau ốm hơn em nữa. Vậy nên em luôn cố gắng ngoan ngoãn và nghe lời, bởi em nghĩ đó là cách nhỏ bé nhất để đáp lại tình yêu thương mà mọi người đã dành cho mình.
Chắc hẳn nhiều người sẽ chần chừ khi nghe đến một chú chó già mắc bệnh tim. Nhưng thật ra mỗi ngày em chỉ cần uống một viên thuốc thôi. Em tin rằng mình sẽ không phải là gánh nặng của ai đó.
Các anh chị ở Sân cũng bảo em đừng lo. Nếu có ai đó sẵn lòng đón em về, các anh chị vẫn sẽ đồng hành cùng em trên hành trình điều trị, hỗ trợ thuốc men và những vấn đề về sức khỏe khi cần.
Em không cần những chuyến phiêu lưu lớn lao hay những cuộc vui náo nhiệt đâu.
Em chỉ mong có một người thực sự thương mình, nhớ cho em uống thuốc mỗi ngày, xoa đầu em khi đi ngang qua và cho em một chỗ nằm cạnh bên.
Em cũng không biết chặng đường phía trước của mình còn dài hay ngắn nữa. Nhưng nếu có thể, em hy vọng những năm tháng còn lại ấy sẽ có một gia đình ở bên.
Em mong lá thư này sẽ đến được tay người ấy.