TỪ EM CÚN LÔNG ĐEN BẾT ĐẾN “NÀNG TIỂU THƯ” XINH ĐẸP
Ngày được tìm thấy, chẳng ai nghĩ COFFEE là một bé poodle.
Bộ lông đen xì, bết thành từng mảng, người đầy bụi bẩn. Em cứ thế lang thang, rồi về ở sân.
Một ngày… một tháng… rồi hai năm.
Hai năm đủ dài để một em chó quên mất cảm giác được gọi tên và được đón về nhà. Nhưng em thì vẫn vậy, vui vẻ, tinh nghịch, lạc quan, ngày ngày chạy nhảy như thể chưa từng bị cuộc đời bỏ quên.
Rồi em được tắm rửa, chải chuốt, cắt đi lớp lông bết rối.
Và cô bé ngày nào bỗng hiện ra…
Một nàng poodle đen tuyền, xinh xắn.
COFFEE không phải cô bé hiền lành kiểu ai cũng có thể ôm. Em có cá tính, có chút “tiểu thư”, nhưng lại vô cùng vui tính và đáng yêu.
Điều đặc biệt nhất là sau hai năm, em vẫn chờ.
Chờ một gia đình mới sẽ nhìn thấy em không phải là một chú chó từng đi lạc…
Mà là một em cún xứng đáng được yêu thương và có một mái nhà của riêng mình.
Có lẽ em đã chờ đủ lâu rồi.
Ai sẽ là người nói với em câu mà em đã chờ suốt hai năm: “COFFEE! Về nhà thôi, con.”